明月篇

元代 胡奎
湛湛复盈盈,当秋彻夜清。直疑天有堑,却讶水无声。 隐约箕边起,依微斗外横。气浮华盖动,光映泰阶平。 东去遥通海,西流澹挂城。拟乘莲一叶,万里溯空明。
zhàn zhàn yíng yíng   dāng qiū chè qīng zhí tiān yǒu qiàn què   shuǐ shēng    
yǐn yuē biān   wēi dòu wài héng huá gài dòng guāng   yìng tài jiē píng    
dōng yáo tōng hǎi   西 liú dàn guà chéng chéng lián wàn   kōng míng