明月

唐代 李如璧
三五月华流炯光,可怜怀归郢路长。逾江越汉津无梁, 遥遥永夜思茫茫。昭君失宠辞上宫,蛾眉婵娟卧毡穹。 胡人琵琶弹北风,汉家音信绝南鸿。昭君此时怨画工, 可怜明月光朣胧。节既秋兮天向寒,沅有漪兮湘有澜, 沅湘纠合淼漫漫。洛阳才子忆长安,可怜明月复团团。 逐臣恋主心愈恪,弃妻思君情不薄。已悲芳岁徒沦落, 复恐红颜坐销铄。可怜明月方照灼,向影倾身比葵藿。
sān yuè huá liú jiǒng guāng   lián huái 怀 guī yǐng cháng jiāng yuè hàn jīn liáng  
yáo yáo yǒng máng máng zhāo jūn shī chǒng shàng gōng   é méi chán juān zhān qióng
rén pa dàn běi fēng   hàn jiā yīn xìn jué nán hóng 鸿 zhāo jūn shí yuàn huà gōng  
lián míng yuè guāng tóng lóng jié qiū tiān xiàng hán   yuán yǒu xiāng yǒu lán  
yuán xiāng jiū miǎo màn màn luò yáng cái cháng ān   lián míng yuè tuán tuán
zhú chén liàn zhǔ xīn   jūn qíng báo bēi fāng suì lún luò  
kǒng hóng yán zuò xiāo shuò lián míng yuè fāng zhào zhuó   xiàng yǐng qīng shēn kuí huò