鸣雁

唐代 韩愈
嗷嗷鸣雁鸣且飞,穷秋南去春北归。去寒就暖识所依, 天长地阔栖息稀。风霜酸苦稻粱微,毛羽摧落身不肥。 裴回反顾群侣违。哀鸣欲下洲渚非。江南水阔朝云多, 草长沙软无网罗。闲飞静集鸣相和,违忧怀惠性匪他。 凌风一举君谓何。
áo áo míng yàn míng qiě fēi   qióng qiū nán chūn běi guī hán jiù nuǎn shí suǒ  
tiān cháng kuò fēng shuāng suān dào liáng wēi   máo cuī luò shēn féi
péi huí fǎn qún wéi āi míng xià zhōu zhǔ fēi jiāng nán shuǐ kuò zhāo yún duō  
cǎo cháng shā ruǎn wǎng luó xián fēi jìng míng xiāng   wéi yōu huái 怀 huì xìng fěi
líng fēng jūn wèi