鸣鹊行

宋代 唐庚
檐前群鹊鸣相呼,法当有客或远书。吾今何处得书尺,而况宾客乘轩车。 平生眼中抹泥涂,汎爱了不分贤愚。卒为所卖罪满躯,放逐南越烹蟾蜍。 百口寄食西南隅,三年莫知安稳无。家书已自不可必,更望故人双鲤鱼。 故人顷来绝能疏,况复万岭千江湖。鸡肋曾是安拳馀,至今畏客如于菟。 岂惟避谤谢还往,此日谁肯窥吾庐。杜门却扫也不恶,何但忘客兼忘吾。 喧喧鸣鹊汝过矣,曷不往噪权门朱。
yán qián qún què míng xiāng   dāng yǒu huò yuǎn shū jīn chǔ shū chǐ ér   kuàng bīn chéng xuān chē    
píng shēng yǎn zhōng   fàn ài liǎo fēn xián wèi suǒ mài zuì mǎn fàng   zhú nán yuè pēng chán chú    
bǎi kǒu shí 西 nán   sān nián zhī ān wěn jiā shū gèng   wàng rén shuāng    
rén qǐng lái jué néng shū   kuàng wàn lǐng qiān jiāng céng shì ān quán zhì   jīn wèi    
wéi bàng xiè hái wǎng   shuí kěn kuī mén què sǎo è   dàn wàng jiān wàng    
xuān xuān míng què guò   wǎng zào quán mén zhū