鸣琴泉

宋代 李廌
昔闻流水操,想见流水音。 况复山泉声,声自如鸣琴。 可笑山中人,强作碧沼深。 暗流不复鸣,遗声杳莫寻。 近闻石钟山,苏辨正古今。 郦元与李渤,地下当噤喑。 惜乎不闻此,使我徒登临。 道人笑谓余,胡不求琴心。 何劳弦上声,况此非徽金。
wén liú shuǐ cāo   xiǎng jiàn liú shuǐ yīn
kuàng shān quán shēng   shēng míng qín
xiào shān zhōng rén   qiáng zuò zhǎo shēn
àn liú míng   shēng yǎo xún
jìn wén shí zhōng shān   biàn zhèng jīn
yuán   xià dāng jìn yīn
wén   shǐ 使 dēng lín
dào rén xiào wèi   qiú qín xīn
láo xián shǎng shēng   kuàng fēi huī jīn