明庆僧房夜坐

宋代 赵鼎
月明窗竹冷横斜,坐看风灯落烬花。老眼病馀嫌细字,枯肠寒甚怯清茶。 囊空岂是久为客,梦短其能飞到家。但有流年寻鬓发,潇潇蓬葆飒霜华。
yuè míng chuāng zhú lěng héng xié   zuò kàn fēng dēng luò jìn huā lǎo yǎn bìng xián   cháng hán shén qiè qīng chá    
náng kōng shì jiǔ wèi   mèng duǎn néng fēi dào jiā dàn yǒu liú nián xún bìn xiāo   xiāo péng bǎo shuāng huá