鸣鸠

宋代 欧阳修
天将阴,鸣鸠逐妇鸣中林, 鸠妇怒啼无好音。天雨止, 鸠呼妇归鸣且喜,妇不亟归呼不已。 逐之其去恨不早,呼不肯来固其理。 吾老病骨知阴晴,每愁天阴闻此声。 日长思睡不可得,遭尔聒聒何时停。 众鸟笑鸣鸠,尔拙固无匹。 不能娶巧妇,以共营家室。 寄巢生子四散飞,一身有妇长相失。 夫妇之恩重太山,背恩弃义须臾间。 心非无情不得已,物有至拙诚可怜。 君不见人心百态巧且艰,临危利害两相关。 朝为亲戚暮仇敌。自古常嗟交道难。
tiān jiàng yīn   míng jiū zhú míng zhōng lín  
jiū hào yīn tiān zhǐ  
jiū guī míng qiě   guī
zhú zhī hèn zǎo   kěn lái
lǎo bìng zhī yīn qíng   měi chóu tiān yīn wén shēng
cháng shuì   zāo ěr guō guō shí tíng
zhòng niǎo xiào míng jiū   ěr zhuō
néng qiǎo   gòng yíng jiā shì
cháo shēng sàn fēi   shēn yǒu zhǎng xiàng shī
zhī ēn zhòng tài shān   bèi ēn jiān
xīn fēi qíng de   yǒu zhì zhuō chéng lián
jūn jiàn rén xīn bǎi tài qiǎo qiě jiān   lín wēi hài liǎng xiāng guān
cháo wèi qīn chóu cháng jiē jiāo dào nán