明妃曲和王介甫作

宋代 欧阳修
汉宫有佳人,天子初未识, 一朝随汉使,远嫁单于国。 绝色天下无,一失难再得, 虽能杀画工,于事竟何益? 耳目所及尚如此,万里安能制夷狄! 汉计诚已拙,女色难自夸。 明妃去时泪,洒向枝上花; 狂风日暮起,飘泊落谁家。 红颜胜人多薄命,莫怨春风当自嗟。
hàn gōng yǒu jiā rén   tiān chū wèi shí  
zhāo suí hàn shǐ 使   yuǎn jià chán guó
jué tiān xià   shī nán zài  
suī néng shā huà gōng   shì jìng  
ěr suǒ shàng   wàn ān néng zhì  
hàn chéng zhuō   nán kuā
míng fēi shí lèi   xiàng zhī shàng huā  
kuáng fēng   piāo luò shuí jiā
hóng yán shèng rén duō mìng   yuàn chūn fēng dāng jiē