明妃曲

宋代 白玉蟾
行行莫敢悲,一死复千怨。 脱身歌舞中,姊姒不足恋。 蛮帐紫茸毡,虽卑固不贱。 昔在后宫时,几见君王面。 君王有凤偶,不数芹边燕。 傥曾赐御览,岂为画所幻。 粉黛相嵚巘,亦惧人彘变。 但念辞乡国,远适堪慨叹。 此时汉无策,聊塞呼韩愿。 非无霍嫖姚,两国虑涂炭。 欲宽公卿忧,只影非所羡。 敬将金缯行,不觉泪珠溅。 请行安得辞,心心存汉殿。 所怜毛延寿,既杀不可谏。 马蹄蹴胡尘,晓月光灿灿。 悽怆成琵琶,千古庶自见。 他时冢草青,汉使或一奠。
xíng xíng gǎn bēi   qiān yuàn  
tuō shēn zhōng   liàn  
mán zhàng róng zhān   suī bēi jiàn  
zài hòu gōng shí   jiàn jūn wáng miàn  
jūn wáng yǒu fèng ǒu   shù qín biān yàn  
tǎng céng lǎn   wèi huà suǒ huàn  
fěn dài xiāng qīn yǎn   rén zhì biàn  
dàn niàn xiāng guó   yuǎn shì kān kǎi tàn  
shí hàn   liáo sāi hán yuàn  
fēi huò piáo yáo   liǎng guó tàn  
kuān gōng qīng yōu   zhī yǐng fēi suǒ xiàn  
jìng jiāng jīn zēng xíng   jué lèi zhū jiàn  
qǐng xíng ān   xīn xīn cún hàn diàn 殿  
suǒ lián máo yán shòu 寿   shā jiàn  
chén   xiǎo yuè guāng càn càn  
chuàng chéng pa   qiān shù xiàn  
shí zhǒng cǎo qīng   hàn shǐ 使 huò diàn