明妃曲

宋代 陈造
汉宫第一人,只合侍天子。 四弦春风手,可用入胡耳。 天生国艳或累,金赂画工宁不耻。 玉颜初作万里行,朔风黧面尘昏。 路人私语泪栖睫,况妾去国怀君恩。 穹庐渐耐胡天冷,政复难忘心耿耿。 夜深拜月望长安,顾叹当时未央影。 胡雏酌酒单于舞,铭肺千年朝汉主。 传闻上谷与萧关,知顷耕桑皆乐土。 向来屯饷仍缯絮,庙算年年关圣虑。 但令黄屋不宵衣,埋骨龙荒妾其所。
hàn gōng rén   zhī shì tiān  
xián chūn fēng shǒu   yòng ěr  
tiān shēng guó yàn huò lèi   jīn huà gōng níng chǐ  
yán chū zuò wàn xíng   shuò fēng miàn chén hūn  
rén lèi jié   kuàng qiè guó huái 怀 jūn ēn  
qióng jiàn nài tiān lěng   zhèng nán wàng xīn gěng gěng  
shēn bài yuè wàng cháng ān   tàn dāng shí wèi yāng yǐng  
chú zhuó jiǔ chán   míng fèi qiān nián cháo hàn zhǔ  
chuán wén shàng xiāo guān   zhī qǐng gēng sāng jiē  
xiàng lái tún xiǎng réng zēng   miào suàn nián nián guān shèng  
dàn lìng huáng xiāo   mái lóng huāng qiè suǒ