明妃曲

宋代 王安石
明妃初出汉宫时,泪湿春风鬓脚垂。 低徊顾影无颜色,尚得君王不自持。 归来却怪丹青手,入眼平生几曾有; 意态由来画不成,当时枉杀毛延寿。 一去心知更不归,可怜着尽汉宫衣; 寄声欲问塞南事,只有年年鸿雁飞。 家人万里传消息,好在毡城莫相忆; 君不见咫尺长门闭阿娇,人生失意无南北。
míng fēi chū chū hàn gōng shí   lèi shī 湿 chūn fēng bìn jiǎo chuí
huí yǐng yán   shàng de jūn wáng chí
guī lái què guài dān qīng shǒu   yǎn píng shēng zēng yǒu  
tài yóu lái huà chéng   dāng shí wǎng shā máo yán shòu 寿
xīn zhī gēng guī   lián zhe jǐn hàn gōng  
shēng wèn sāi nán shì   zhǐ yǒu nián nián hóng 鸿 yàn fēi
jiā rén wàn chuán xiāo xi   hǎo zài zhān chéng xiāng  
jūn jiàn zhǐ chǐ cháng mén ā jiāo   rén shēng shī nán běi