明冰篇

唐代 富嘉谟
北陆苍茫河海凝,南山阑干昼夜冰,素彩峨峨明月升。 深山穷谷不自见,安知采斫备嘉荐,阴房涸沍掩寒扇。 阳春二月朝始暾,春光潭沱度千门,明冰时出御至尊。 彤庭赫赫九仪备,腰玉煌煌千官事,明冰毕赋周在位。 忆昨沙漠寒风涨,昆仑长河冰始壮,漫汗崚嶒积亭障。 嗈嗈鸣雁江上来,禁苑池台冰复开,摇青涵绿映楼台。 豳歌七月王风始,凿冰藏用昭物轨,四时不忒千万祀。
běi cāng máng hǎi níng   nán shān lán gān zhòu bīng   cǎi é é míng yuè shēng
shēn shān qióng xiàn   ān zhī cǎi zhuó bèi jiā jiàn   yīn fáng yǎn hán shàn
yáng chūn èr yuè cháo shǐ tūn   chūn guāng tán tuó qiān mén   míng bīng shí chū zhì zūn
tóng tíng jiǔ bèi   yāo huáng huáng qiān guān shì   míng bīng zhōu zài wèi
zuó shā hán fēng zhǎng   kūn lún cháng bīng shǐ zhuàng   màn hàn líng céng tíng zhàng
yōng yōng míng yàn jiāng shàng lái   jìn yuàn chí tái bīng kāi   yáo qīng hán 绿 yìng lóu tái
bīn yuè wáng fēng shǐ   záo bīng cáng yòng zhāo guǐ   shí qiān wàn