蜜果

宋代 唐庚
臣闻失旦鸡,已晓犹强鸣。书生坐口穷,抵死输血诚。 岭南贡蜜果,海道趋彤庭。黄蜂乐受职,紫凤助扬舲。 忠勤虽云至,思虑良未精。由来瘴疠乡,不识霜雪清。 土风不待讲,气象昏如酲。粳稻粳稻热,水泉水泉腥。 而况野果实,岂足奉圣明。未论体性殊,已觉面目生。 食之倘有补,劳者甘如饧。政恐无裨益,所出非和平。 上林宁少此,下箸安可轻。轩辕尝百毒,上古杂神灵。 武王嗜鲍鱼,几谏仗老成。刍荛复何有,葵藿但自倾。
chén wén shī dàn   xiǎo yóu qiáng míng shū shēng zuò kǒu qióng   shū xuè chéng    
lǐng nán gòng guǒ   hǎi dào tóng tíng huáng fēng shòu zhí   fèng zhù yáng líng    
zhōng qín suī yún zhì   liáng wèi jīng yóu lái zhàng xiāng   shí shuāng xuě qīng    
fēng dài jiǎng   xiàng hūn chéng jīng dào jīng dào shuǐ   quán shuǐ quán xīng    
ér kuàng guǒ shí   fèng shèng míng wèi lùn xìng shū   jué miàn shēng    
shí zhī tǎng yǒu   láo zhě gān táng zhèng kǒng suǒ   chū fēi píng    
shàng lín níng shǎo   xià zhù ān qīng xuān yuán cháng bǎi shàng   shén líng    
wáng shì bào   jiàn zhàng lǎo chéng chú ráo yǒu kuí   huò dàn qīng