宓公琴台诗三首

唐代 高适
宓子昔为政,鸣琴登此台。琴和人亦闲,千载称其才。 临眺忽凄怆,人琴安在哉。悠悠此天壤,唯有颂声来。 邦伯感遗事,慨然建琴堂。乃知静者心,千载犹相望。 入室想其人,出门何茫茫。唯见白云合,东临邹鲁乡。 皤皤邑中老,自夸邑中理。何必升君堂,然后知君美。 开门无犬吠,早卧常晏起。昔人不忍欺,今我还复尔。
wéi zhèng   míng qín dēng tái qín rén xián   qiān zǎi chēng cái
lín tiào chuàng   rén qín ān zài zāi yōu yōu tiān rǎng   wéi yǒu sòng shēng lái
bāng gǎn shì   kǎi rán jiàn qín táng nǎi zhī jìng zhě xīn   qiān zǎi yóu xiāng wàng
shì xiǎng rén   chū mén máng máng wéi jiàn bái yún   dōng lín zōu xiāng
zhōng lǎo   kuā zhōng shēng jūn táng   rán hòu zhī jūn měi
kāi mén quǎn fèi   zǎo cháng yàn rén rěn   jīn hái ěr