迷迭香
午夜一折痕,深月忽重置。湛冷黑色光,延流思维里。
春风交寒过,荒原三百里。初生迷迭香,青绿渗风起。
葳蕤并纵横,轻蓝与暗紫。残留记忆间,淡香时虚止。
神谕又千年,永恒或已死。痛苦终不及,诀别只相似。
沈湮惯如常,轰然白浪垒。欲往复忘之,啼笑堪罔祀。
wǔ
午
yè
夜
yī
一
zhé
折
hén
痕
,
shēn
深
yuè
月
hū
忽
chóng
重
zhì
置
。
。
zhàn
湛
lěng
冷
hēi
黑
sè
色
guāng
光
,
yán
延
liú
流
sī
思
wéi
维
lǐ
里
。
。
chūn
春
fēng
风
jiāo
交
hán
寒
guò
过
,
huāng
荒
yuán
原
sān
三
bǎi
百
lǐ
里
。
。
chū
初
shēng
生
mí
迷
dié
迭
xiāng
香
,
qīng
青
lǜ
绿
shèn
渗
fēng
风
qǐ
起
。
。
wēi
葳
ruí
蕤
bìng
并
zòng
纵
héng
横
,
qīng
轻
lán
蓝
yǔ
与
àn
暗
zǐ
紫
。
。
cán
残
liú
留
jì
记
yì
忆
jiān
间
,
dàn
淡
xiāng
香
shí
时
xū
虚
zhǐ
止
。
。
shén
神
yù
谕
yòu
又
qiān
千
nián
年
,
yǒng
永
héng
恒
huò
或
yǐ
已
sǐ
死
。
。
tòng
痛
kǔ
苦
zhōng
终
bù
不
jí
及
,
jué
诀
bié
别
zhǐ
只
xiāng
相
sì
似
。
。
shěn
沈
yān
湮
guàn
惯
rú
如
cháng
常
,
hōng
轰
rán
然
bái
白
làng
浪
lěi
垒
。
。
yù
欲
wǎng
往
fù
复
wàng
忘
zhī
之
,
tí
啼
xiào
笑
kān
堪
wǎng
罔
sì
祀
。
。