庙之神

唐代 元稹
我马烦兮释我车,神之庙兮山之阿。予一拜而一祝, 祝予心之无涯。涕汍澜而零落,神寂默而无哗。神兮神兮, 奈神之寂默而不言何。复再拜而再祝,鼓吾腹兮歌吾歌。 歌曰:今耶,古耶,有耶,无耶。福不自神耶, 神不福人耶。巫尔惑耶,稔而诛耶。谒不得耶, 终不可谒耶。返吾驾而遵吾道,庙之木兮山之花。
fán shì chē   shén zhī miào shān zhī ā bài ér zhù  
zhù xīn zhī wán lán ér líng luò   shén ér huá shén shén  
nài shén zhī ér yán zài bài ér zài zhù  
yuē   jīn     yǒu   shén  
shén rén ěr huò   rěn ér zhū  
zhōng fǎn jià ér zūn dào   miào zhī shān zhī huā