庙学落成

金朝 李俊民
斯文天末器,吾道有时厄。方嗟凤兮衰,遽叹麟也获。 继遭秦焚书,又被鲁坏宅。迩来天下事,多自马上得。 不修下车礼,不献在泮馘。不授羽林经,不讲博士席。 旁若没字碑,肯见一逢掖。偶因长乐老,尽挟兔园册。 及见中选人,始知为学益。学者如牛毛,自古数濩泽。 连年取青紫,易于地芥拾。争将逸驾攀,遂向塞路辟。 挥之无倚门,从者皆入室。肃肃俎豆风,洋洋弦歌邑。 几时复论秀,四海望偃伯。术能向者谁,世无秋风客。
wén tiān   dào yǒu shí è fāng jiē fèng shuāi   tàn lín huò
zāo qín fén shū   yòu bèi huài zhái ěr lái tiān xià shì   duō shàng
xiū xià chē   xiàn zài pàn guó shòu lín jīng   jiǎng shì
páng ruò méi bēi   kěn jiàn féng ǒu yīn cháng yuè lǎo   jǐn xié yuán
jiàn zhòng xuǎn rén   shǐ zhī wéi xué xué zhě niú máo   shù huò
lián nián qīng   jiè shí zhēng jiāng jià pān   suì xiàng sāi
huī zhī mén   cóng zhě jiē shì dòu fēng   yáng yáng xián
shí lùn xiù   hǎi wàng yǎn shù néng xiàng zhě shuí   shì qiū fēng