妙喜寺达公禅斋寄李司直公孙、房都曹德裕…四十二韵

唐代 皎然
我祖传六经,精义思朝彻。方舟颇周览,逸书亦备阅。 墨家伤刻薄,儒氏知优劣。弱植庶可凋,苦心未尝辍。 中年慕仙术,永愿传其诀。岁驻若木景,日餐琼禾屑。 婵娟羡门子,斯语岂徒设。天上生白榆,葳蕤信好折。 实可反柔颜,花堪养玄发。求之性分外,业弃金亦竭。 药化成白云,形凋辞素穴。一闻西天旨,初禅已无热。 涓子非我宗,然公有真诀。却寻丘壑趣,始与缨绂别。 野饭敌膏粱,山楹代藻棁。与君北岩侣,游寓日常昳. 静对春谷泉,晴披阳林雪。境清觉神王,道胜知机灭。 诣寂长杳冥,忘归暂采撷。物生岂有心,丽容俟予别。 桂子何蓂苓,琪葩亦皎洁。此木生意高,亦与众芳列。 赏墨识屡换,省躬悟弥切。微尚若不亏,足以全吾节。 北风吹蕙带,萧寥闻蜻蛚.宿昔庐峰期,流芳已再歇。 不有清屏鉴,使我商弦绝。愿寄千里心,月高不可掇。 优游邦之直,远矣踵前烈。立俗忘毁誉,遇物遗巧拙。 真气独翛然,轩裳讵能绁。都曹风韵整,纲纪信明决。 于交必倾写,立行岂矜伐。政与清渭同,分流自澄澈。 裴侯资亮直,中诚岂徒说。古人比明义,清士愿交结。 温温躬珪彩,终始声不缺。颜生炯介士,有志不可越。 仗义冒险难,持操去淄涅。世论高二贤,贤贤继前哲。 四子遭明盛,裒然皆秀杰。理名虽殊迹,悟道宁异辙。 爱尔竹柏姿,为予寒不折。
chuán liù jīng   jīng cháo chè fāng zhōu zhōu lǎn   shū bèi yuè
jiā shāng   shì zhī yōu liè ruò zhí shù diāo   xīn wèi cháng chuò
zhōng nián xiān shù   yǒng yuàn chuán jué suì zhù ruò jǐng   cān qióng xiè
chán juān xiàn mén zi   shè tiān shàng shēng bái   wēi ruí xìn hǎo zhé
shí fǎn róu yán   huā kān yǎng xuán qiú zhī xìng fèn wài   jīn jié
yào huà chéng bái yún   xíng diāo xué wén 西 tiān zhǐ   chū chán
juān fēi zōng   rán gōng yǒu zhēn jué què xún qiū   shǐ yīng bié
fàn gāo liáng   shān yíng dài zǎo zhuō jūn běi yán   yóu cháng dié   .
jìng duì chūn quán   qíng yáng lín xuě jìng qīng jué shén wáng   dào shèng zhī miè
zhǎng yǎo míng   wàng guī zàn cǎi xié shēng yǒu xīn   róng bié
guì míng líng   jiǎo jié shēng gāo   zhòng fāng liè
shǎng shí huàn   shěng gōng qiè wēi shàng ruò kuī   quán jié
běi fēng chuī huì dài   xiāo liáo wén qīng liè   . 宿 fēng   liú fāng zài xiē
yǒu qīng píng jiàn   shǐ 使 shāng xián jué yuàn qiān xīn   yuè gāo duō
yōu yóu bāng zhī zhí   yuǎn zhǒng qián liè wàng huǐ   qiǎo zhuō
zhēn xiāo rán   xuān cháng néng xiè dōu cáo fēng yùn zhěng   gāng xìn míng jué
jiāo qīng xiě   xíng jīn zhèng qīng wèi tóng   fēn liú chéng chè
péi hóu liàng zhí   zhōng chéng shuō rén míng   qīng shì yuàn jiāo jié
wēn wēn gōng guī cǎi   zhōng shǐ shēng quē yán shēng jiǒng jiè shì   yǒu zhì yuè
zhàng mào xiǎn nán   chí cāo niè shì lùn gāo èr xián   xián xián qián zhé
zāo míng shèng   póu rán jiē xiù jié míng suī shū   dào níng zhé
ài ěr zhú bǎi 姿   wèi hán zhé