杪秋南山西峰题准上人兰若

唐代 钱起
向山看霁色,步步豁幽性。返照乱流明,寒空千嶂净。 石门有馀好,霞残月欲映。上诣远公庐,孤峰悬一径。 云里隔窗火,松下闻山磬。客到两忘言,猿心与禅定。
xiàng shān kàn   huō yōu xìng fǎn zhào luàn liú míng   hán kōng qiān zhàng jìng
shí mén yǒu hǎo   xiá cán yuè yìng shàng yuǎn gōng   fēng xuán jìng
yún chuāng huǒ   sōng xià wén shān qìng dào liǎng wàng yán   yuán xīn chán dìng