杪秋登太华山绝顶 其一

明代 李攀龙
华顶苕荛四望开,正逢萧瑟气悲哉。黄河忽堕三峰下,秋色遥从万里来。 北极风尘还郡国,中原日月自楼台。君王傥问仙人掌,愿上芙蓉露一杯。
huá dǐng tiáo ráo wàng kāi   zhèng féng xiāo bēi zāi huáng duò sān fēng xià   qiū yáo cóng wàn lái
běi fēng chén hái jùn guó   zhōng yuán yuè lóu tái jūn wáng tǎng wèn xiān rén zhǎng   yuàn shàng róng bēi