杪秋登太华山绝顶 其三

明代 李攀龙
太华高临万里看,中原秋色更漫漫。振衣瀑布青云湿,倚剑明星白日寒。 东走峰阴摇砥柱,西来紫气属长安。自怜綵笔惊人在,只尺天开谒帝难。
tài huá gāo lín wàn kàn   zhōng yuán qiū gèng màn màn zhèn qīng yún shī 湿   jiàn míng xīng bái hán
dōng zǒu fēng yīn yáo zhù   西 lái shǔ cháng ān lián cǎi jīng rén zài   zhī chǐ tiān kāi nán