妙高仁禅师赞

宋代 释德洪
春风入其肺肝,秋色漱其毛骨。名飞缙绅之间,身卧云泉之窟。 岳顶凤之真子,僧中龙之的孙。吹彻风前无孔笛,露香和月落纷纷。
chūn fēng fèi gān   qiū shù máo míng fēi jìn shēn zhī jiān   shēn yún quán zhī
yuè dǐng fèng zhī zhēn   sēng zhōng lóng zhī de sūn chuī chè fēng qián kǒng   xiāng yuè luò fēn fēn