妙高老人卧病遣侍者以墨梅相迓

宋代 释德洪
高丝才歇转轻雷,无数晴峰笑靥开。大士已闻方卧疾,小空端遣出山来。 宝方世路知无隔,俗驾山灵故勒回。多谢高情饯春色,十分浑在一枝梅。
gāo cái xiē zhuǎn qīng léi   shù qíng fēng xiào kāi shì wén fāng xiǎo   kōng duān qiǎn chū shān lái    
bǎo fāng shì zhī   jià shān líng lēi huí duō xiè gāo qíng jiàn chūn shí   fēn hún zài zhī méi