绵竹山四十韵

唐代 吴融
绵竹东西隅,千峰势相属。崚嶒压东巴,连延罗古蜀。 方者露圭角,尖者钻箭簇。引者蛾眉弯,敛者鸢肩缩。 尾蟉青蛇盘,颈低玄兔伏。横来突若奔,直上森如束。 岁在作噩年,铜梁摇虿毒。相国京兆公,九命来作牧。 戎提虎仆毛,专奉狼头纛。行府寄精庐,开窗对林麓。 是时重阳后,天气旷清肃。兹山昏晓开,一一在人目。 霜空正泬寥,浓翠霏扑扑。披海出珊瑚,贴天堆碧玉。 俄然阴霾作,城郭才霢霂。绝顶已凝雪,晃朗开红旭。 初疑昆仑下,夭矫龙衔烛。亦似蓬莱巅,金银台叠蹙。 紫霞或旁映,绮段铺繁褥。晚照忽斜笼,赤城差断续。 又如煮吴盐,万万盆初熟。又如濯楚练,千千匹未轴。 又如水晶宫,蛟螭结川渎。又如钟乳洞,电雷开岩谷。 丹青画不成,造化供难足。合有羽衣人,飘飖曳烟躅。 合有五色禽,叫啸含仙曲。根虽限剑门,穴必通林屋。 方诸沧海隔,欲去忧沦覆。群玉缥缈间,未可量往复。 何如当此境,终朝旷遐瞩。往往草檄馀,吟哦思幽独。 早晚扫欃枪,笳鼓迎畅毂。休飞霹雳车,罢系虾蟆木。 勒铭燕然山,万代垂芬郁。然后恣逍遥,独往群麋鹿。 不管安与危,不问荣与辱。但乐濠梁鱼,岂怨钟山鹄。 纫兰以围腰,采芝将实腹。石床须卧平,一任闲云触。
mián zhú dōng 西   qiān fēng shì xiāng zhǔ líng céng dōng   lián yán luó shǔ
fāng zhě guī jiǎo   jiān zhě zuān jiàn yǐn zhě é méi wān   liǎn zhě yuān jiān suō
wěi liú qīng shé pán   jǐng xuán héng lái ruò bēn   zhí shàng sēn shù
suì zài zuò è nián   tóng liáng yáo chài xiàng guó jīng zhào gōng   jiǔ mìng lái zuò
róng máo   zhuān fèng láng tóu dào xíng jīng   kāi chuāng duì lín
shì shí chóng yáng hòu   tiān kuàng qīng shān hūn xiǎo kāi   zài rén
shuāng kōng zhèng jué liáo   nóng cuì fēi hǎi chū shān   tiē tiān duī
é rán yīn mái zuò   chéng guō cái mài jué dǐng níng xuě   huàng lǎng kāi hóng
chū kūn lún xià   yāo jiǎo lóng xián zhú shì péng lái diān   jīn yín tái dié
xiá huò páng yìng   duàn fán wǎn zhào xié lóng   chì chéng chà duàn
yòu zhǔ yán   wàn wàn pén chū shú yòu zhuó chǔ liàn   qiān qiān wèi zhóu
yòu shuǐ jīng gōng   jiāo chī jié chuān yòu zhōng dòng   diàn léi kāi yán
dān qīng huà chéng   zào huà gōng nán yǒu rén   piāo yáo yān zhú
yǒu qín   jiào xiào hán xiān gēn suī xiàn jiàn mén   xué tōng lín
fāng zhū cāng hǎi   yōu lún qún piāo miǎo jiān   wèi liàng wǎng
dāng jìng   zhōng zhāo kuàng xiá zhǔ wǎng wǎng cǎo   yín é yōu
zǎo wǎn sǎo chán qiāng   jiā yíng chàng xiū fēi chē  
míng yàn rán shān   wàn dài chuí fēn rán hòu xiāo yáo   wǎng qún 鹿
guǎn ān wēi   wèn róng dàn háo liáng   yuàn zhōng shān
rèn lán wéi yāo   cǎi zhī jiāng shí shí chuáng píng   rèn xián yún chù