勉隐者

宋代 释智圆
潺潺涧中水,不入贪夫耳。 茫茫陌上尘,不沾静者身。 静者贵寡欲,贪夫常患贫。 躁进陷邪佞,洁已废大伦。 况当文明时,草泽罗贤人。 行道尚中庸,蠖屈宜求伸。
chán chán jiàn zhōng shuǐ   tān ěr  
máng máng shàng chén   zhān jìng zhě shēn  
jìng zhě guì guǎ   tān cháng huàn pín  
zào jìn xiàn xié nìng   jié fèi lún  
kuàng dāng wén míng shí   cǎo luó xián rén  
háng dào shàng zhōng yōng   huò qiú shēn