棉雪歌

清代 丘逢甲
南天珍木瑰奇绝,花作红霞絮白雪。文章万丈见光燄,谁意飘零更高洁。 峤南火维见雪稀,忽飘扣砌沾罗衣。初晴林雨苞全坼,微遇山风絮竞飞。 团为雪球散雪气,海国遍寻遗种地。炎荒得此太奇景,赤日行天雪花坠。 芦花秋雪杨花春,入眼偏惊夏雪新。旁人莫妄疑轻薄,此花肝胆原轮囷。 入时自作风流格,尚留清白人间说。偶教痼疾起烟霞,劫火不妨烧雪魄。 奇花曾为吟春红,长夏仍教住雪中。英雄心性由来热,待竟苍生衣被功。
nán tiān zhēn guī jué   huā zuò hóng xiá bái xuě wén zhāng wàn zhàng jiàn guāng yàn   shuí piāo líng gèng gāo jié
qiáo nán huǒ wéi jiàn xuě   piāo kòu zhān luó chū qíng lín bāo quán chè   wēi shān fēng jìng fēi
tuán wèi xuě qiú sàn xuě   hǎi guó biàn xún zhòng yán huāng tài jǐng   chì xíng tiān xuě huā zhuì
huā qiū xuě yáng huā chūn   yǎn piān jīng xià xuě xīn páng rén wàng qīng   huā gān dǎn yuán lún qūn
shí zuò fēng liú   shàng liú qīng bái rén jiān shuō ǒu jiào yān xiá   jié huǒ fáng shāo xuě
huā céng wèi yín chūn hóng   cháng xià réng jiào zhù xuě zhōng yīng xióng xīn xìng yóu lái   dài jìng cāng shēng gōng