勉无咎

元代 熊禾
万古纲常六尺躯,可嗤杜老悔为儒。 林间已听鸠呼妇,竹外行看凤引雏。 倘有牛眠先卜兆,岂无盘谷早营菟。 世间忙处应多错,尽把韦弦玩座隅。 唤作三才只此躯,乾坤一日可无儒。 稍余礼义存余脉,亟把诗书教小雏。 黑窣窣时鱼是鲁,声呜呜处虎为菟。 只今时节当如此,可笑迂生独向隅。
wàn gāng cháng liù chǐ   chī lǎo huǐ wèi  
lín jiān tīng jiū   zhú wài háng kàn fèng yǐn chú  
tǎng yǒu niú mián xiān bo zhào   pán zǎo yíng  
shì jiān máng chù yīng duō cuò   jǐn wéi xián wán zuò  
huàn zuò sān cái zhī   qián kūn  
shāo cún mài   shī shū jiào xiǎo chú  
hēi shí shì   shēng chù wèi  
zhī jīn shí jié dāng   xiào shēng xiàng