勉时思王和尚留

宋代 李曾伯
面壁者十年,桑下者一宿。 时止则止行则行,可久则久速则速。 时思老子苦硬人,孤云其身心槁木。 三年牢落此山中,禅衲争归众魔伏。 平时欲定方外交,白石清泉正相属。 我归师去人谓何,毋乃欲善其身独。 巾瓶到处即为家,何必江湖苦驰逐。 若还飞锡出门去,此一瓣香谁与续。 得住且住则为佳,敬以此为上人祝。
miàn zhě shí nián   sāng xià zhě xiǔ 宿
shí zhǐ zhǐ xíng xíng   jiǔ jiǔ
shí lǎo zi yìng rén   yún shēn xīn gǎo
sān nián láo luò shān zhōng   chán zhēng guī zhòng
píng shí dìng fāng wài jiāo   bái shí qīng quán zhèng xiāng zhǔ
guī shī rén wèi   nǎi shàn shēn
jīn píng dào chù wéi jiā   jiāng chí zhú
ruò hái fēi chū mén   bàn xiāng shuí
zhù qiě zhù wèi jiā   jìng wéi shàng rén zhù