面川亭

宋代 文同
幽亭最孤绝,直入乱丛间。近晚独来此,有谁相与闲。 卷帘通大野,临槛数前山。便欲教携酒,陶然踏月还。
yōu tíng zuì jué   zhí luàn cóng jiān jìn wǎn lái yǒu   shuí xiāng xián    
juàn lián tōng   lín kǎn shù qián shān biàn 便 jiào xié jiǔ táo   rán yuè hái