门外纳凉

宋代 陆游
玄云障落日,早得数刻凉。 寒泉洒门前,浴罢倚胡床。 蝉声晚愈壮,藕花凋更香。 啸咏忽已久,野色来苍苍。 新月淡无辉,大星森有芒。 水鸟亦归宿,飞鸣掠横塘。 人生各有时,何至终身忙!抚髀三太息,坠露湿衣裳。
xuán yún zhàng luò   zǎo shù liáng
hán quán mén qián   chuáng
chán shēng wǎn zhuàng   ǒu huā diāo gēng xiāng
xiào yǒng jiǔ   lái cāng cāng
xīn yuè dàn huī   xīng sēn yǒu máng
shuǐ niǎo guī 宿   fēi míng lüè héng táng
rén shēng yǒu shí   zhì zhōng shēn máng   sān tài   zhuì shī 湿 shang