梦中作

宋代 林景熙
珠亡忽震蛟龙睡,轩弊宁忘犬马情。亲拾寒琼出幽草,四山风雨鬼神惊。 一抔自筑珠丘土,双匣亲传竺国经。独有春风知此意,年年杜宇哭冬青。 昭陵玉匣走天涯,金粟堆寒起暮鸦。水到兰亭转呜咽,不知真帖落谁家。 珠凫玉雁又成埃,斑竹临江首重回。犹忆年时寒食节,天家一骑奉香来。
zhū wáng zhèn jiāo lóng shuì   xuān níng wàng quǎn qíng qīn shí hán qióng chū yōu cǎo   shān fēng guǐ shén jīng
póu zhù zhū qiū   shuāng xiá qīn chuán zhú guó jīng yǒu chūn fēng zhī   nián nián dōng qīng
zhāo líng xiá zǒu tiān   jīn duī hán shuǐ dào lán tíng zhuǎn   zhī zhēn tiē luò shuí jiā
zhū yàn yòu chéng āi   bān zhú lín jiāng shǒu chóng huí yóu nián shí hán shí jié   tiān jie fèng xiāng lái