蒙诏许归二首 其一

宋代 郭祥正
众人应笑乞归忙,自分生缘不久长。舞棹呈桡无伴侣,冷云寒水是家乡。
zhòng rén yīng xiào guī máng   fēn shēng yuán jiǔ cháng zhào chéng ráo bàn lěng   yún hán shuǐ shì jiā xiāng