梦玉人引

宋代 范成大
送行人去,犹追路、再相觅。天末交情,长是合堂同席。从此尊前,便顿然少个,江南羁客。不忍匆匆,少驻船梅驿。 酒斟虽满,尚少如、别泪万千滴。欲语吞声,结心相对呜咽。灯火凄清,笙歌无颜色。从别后,尽相忘,算也难忘今夕。
sòng xíng rén   yóu zhuī zài xiāng tiān jiāo qing   cháng shì táng tóng cóng zūn qián   biàn 便 dùn rán shǎo   jiāng nán rěn cōng cōng   shǎo zhù chuán méi 驿
jiǔ zhēn suī mǎn   shàng shǎo bié lèi wàn qiān tūn shēng   jié xīn xiāng duì dēng huǒ qīng   shēng yán cóng bié hòu   jǐn xiāng wàng   suàn nán wàng jīn