盟云

宋代 陆游
谓云本无心,企望乃尔奇;谓云果有心,百变端为谁,岂怜此翁愁,一出怡悦之?横截千嶂平,高擎一峰危,银城突嵯峨,玉海浩渺弥;或为群龙矫,或作孤鹤飞,卷舒闲有态,去来倏无时。 滃滃覆松顶,霭霭映水湄,带雨过僧窗,和月傍钓矶。 岂惟困画工,吾诗固难追。 惟当与之盟,毕世相娱嬉。 忍饥固易耳,此友不可欺。
wèi yún běn xīn   wàng nǎi ěr   wèi yún guǒ yǒu xīn   bǎi biàn duān wèi shuí   lián wēng chóu   chū yuè zhī   héng jié qiān zhàng píng   gāo qíng fēng wēi   yín chéng cuó é   hǎi hào miǎo   huò wèi qún lóng jiǎo   huò zuò fēi   juǎn shū xián yǒu tài   lái shū shí
wēng wēng sōng dǐng   ǎi ǎi yìng shuǐ méi   dài guò sēng chuāng   yuè bàng diào
wéi kùn huà gōng   shī nán zhuī
wéi dāng zhī méng   shì xiàng
rěn ěr   yǒu