梦游天姥吟留别

唐代 李白
海客谈瀛洲,烟涛微茫信难求。 越人语天姥,云霞明灭或可睹。 天姥连天向天横,势拔五岳掩赤城。 天台四万八千丈,对此欲倒东南倾。 我欲因之梦吴越,一夜飞度镜湖月。 湖月照我影,送我至剡溪。 谢公宿处今尚在,渌水荡漾清猿啼。 脚著谢公屐,身登青云梯。 半壁见海日,空中闻天鸡。 千岩万转路不定,迷花倚石忽已暝。 熊咆龙吟殷岩泉,栗深林兮惊层巅。 云青青兮欲雨,水澹澹兮生烟。 列缺霹雳,丘峦崩摧。洞天石扉,訇然中开。 青冥浩荡不见底,日月照耀金银台。 霓为衣兮风为马,云之君兮纷纷而来下。 虎鼓瑟兮鸾回车,仙之人兮列如麻。 忽魂悸以魄动,恍惊起而长嗟。 惟觉时之枕席,失向来之烟霞。 世间行乐亦如此,古来万事东流水。 别君去时何时还,且放白鹿青崖间, 须行即骑访名山。安能摧眉折腰事权贵, 使我不得开心颜。
hǎi tán yíng zhōu   yān tāo wēi máng xìn nán qiú
yuè rén tiān   yún xiá míng miè huò
tiān lián tiān xiàng tiān héng   shì yuè yǎn chì chéng
tiān tāi wàn qiān zhàng   duì dào dōng nán qīng
yīn zhī mèng yuè   fēi jìng yuè
yuè zhào yǐng   sòng zhì shàn
xiè gōng 宿 chù jīn shàng zài   shuǐ dàng yàng qīng yuán
jiǎo zhù xiè gōng   shēn dēng qīng yún
bàn jiàn hǎi   kōng zhōng wén tiān
qiān yán wàn zhuǎn dìng   huā shí míng
xióng páo lóng yín yīn yán quán   shēn lín jīng céng diān
yún qīng qīng   shuǐ dàn dàn shēng yān
liè quē   qiū luán bēng cuī dòng tiān shí fēi   hōng rán zhōng kāi
qīng míng hào dàng jiàn   yuè zhào yào 耀 jīn yín tái
wèi fēng wèi   yún zhī jūn fēn fēn ér lái xià
luán huí chē   xiān zhī rén liè
hún dòng   huǎng jīng ér cháng jiē
wéi jué shí zhī zhěn   shī xiàng lái zhī yān xiá
shì jiān xíng   lái wàn shì dōng liú shuǐ
bié jūn shí shí hái   qiě fàng bái 鹿 qīng jiān  
xíng fǎng 访 míng shān ān néng cuī méi zhé yāo shì quán guì  
shǐ 使 kāi xīn yán