梦游庐山歌

元代 胡奎
我有紫霞想,梦游匡庐峰。仙人凌绝顶,手掉金芙蓉。 芙蓉亭亭九天上,叠嶂腾腾涌波浪。五色云中白鹿鸣,三更海底金鸡唱。 悬崖瀑布从天来,匹练倒界青天开。高人似是陆脩静,邀我石磴行莓苔。 九江秀色可揽结,欲跨长鲸捉明月。望断蓬莱青鸟书,琪花落尽无人折。 飞身上挹香炉烟,坐我九叠屏风前。翻然拜手招五老,一笑彷佛三千年。 松风泠泠吹梦觉,鹤背高寒露花落。早知此境隔尘凡,只合栖神向丘壑。 何人写此江上山,云山与我心俱閒。明当会碾飙轮去,长谢时人竟不还。
yǒu xiá xiǎng   mèng yóu kuāng fēng xiān rén líng jué dǐng   shǒu diào jīn róng
róng tíng tíng jiǔ tiān shàng   dié zhàng téng téng yǒng làng yún zhōng bái 鹿 míng   sān gēng hǎi jīn chàng
xuán cóng tiān lái   liàn dào jiè qīng tiān kāi gāo rén shì shì xiū jìng   yāo shí dèng xíng méi tái
jiǔ jiāng xiù lǎn jié   kuà cháng jīng zhuō míng yuè wàng duàn péng lái qīng niǎo shū   huā luò jǐn rén zhé
fēi shēn shàng xiāng yān   zuò jiǔ dié píng fēng qián fān rán bài shǒu zhāo lǎo   xiào páng sān qiān nián
sōng fēng líng líng chuī mèng jué   bèi gāo hán huā luò zǎo zhī jìng chén fán   zhī shén xiàng qiū
rén xiě jiāng shàng shān   yún shān xīn xián míng dāng huì niǎn biāo lún   cháng xiè shí rén jìng hái