梦萱堂为孙进士子良题 其一

宋代 王称
堂前种嘉草,端以志亲忧。我忧何能忘,爱日迟此留。 如何一朝变,庭树惊高秋。悲风委残绿,薄暮寒飕飗。 缅怀堂上人,欲展情无由。惨惨隔下泉,冥冥闭荒丘。 惟应中夜魂,庶以慰永愁。
táng qián zhǒng jiā cǎo   duān zhì qīn yōu yōu néng wàng   ài chí liú
zhāo biàn   tíng shù jīng gāo qiū bēi fēng wěi cán 绿   hán sōu liú
miǎn huái 怀 táng shàng rén   zhǎn qíng yóu cǎn cǎn xià quán   míng míng huāng qiū
wéi yīng zhōng hún   shù wèi yǒng chóu