孟夏十有一日时雨初霁晨登高阁极目四望烟锁日出气象一新复用前韵

宋代 王十朋
蝶梦惊回听残雨,鸟声唤起欣初晴。梵宫烟火带馀湿,黉舍几席生微清。 披衣登阁忽四顾,顿觉远目增双明。樵渔欸乃雾中出,舟楫荡漾田间行。 清和节物满眼界,柳垂暗绿花含情。窗明几净日渐永,天开地廓阴不争。 俯视沧浪堪濯足,遥看扶桑观日浴。
dié mèng jīng huí tīng cán   niǎo shēng huàn xīn chū qíng fàn gōng yān huǒ dài shī hóng 湿   shě shēng wēi qīng    
dēng   dùn jué yuǎn zēng shuāng míng qiáo ǎi nǎi zhōng chū zhōu   dàng yàng tián jiān xíng    
qīng jié mǎn yǎn jiè   liǔ chuí àn 绿 huā hán qíng chuāng míng jìng jiàn yǒng tiān   kāi kuò yīn zhēng    
shì cāng làng kān zhuó   yáo kàn sāng guān