梦仙

宋代 周密
有美人兮山之阳,步秋翠兮搴孤芳。姿绰约兮莹冰霜,佩珊珊兮摇明珰。 婉相顾兮袂载扬,闻语笑兮春风香。口授余兮长生方,将俾尔兮寿而康。 黄鹄舞兮白云翔,殷空半兮鸣琳琅。隔一水兮遥相望,欲往从之兮无津梁。 天风吹发兮毛骨凉,万籁发兮响笙篁。恍身世兮俱相忘,惊梦幻兮意自伤。 觉山川兮阻且长,感游子兮思故乡。白露滴兮月在床,五湖秋晚兮木叶黄。 兰可佩兮荷可裳,仰天一笑兮歌沧浪。
yǒu měi rén shān zhī yáng   qiū cuì qiān fāng chuò 姿 yuē yíng bīng shuāng pèi   shān shān yáo míng dāng    
wǎn xiāng mèi zài yáng   wén xiào chūn fēng xiāng kǒu shòu cháng shēng fāng jiāng   ěr shòu ér 寿 kāng    
huáng bái yún xiáng   yīn kōng bàn míng lín láng shuǐ yáo xiāng wàng   wǎng cóng zhī jīn liáng    
tiān fēng chuī máo liáng   wàn lài xiǎng shēng huáng huǎng shēn shì xiāng wàng jīng   mèng huàn shāng    
jué shān chuān qiě zhǎng   gǎn yóu xiāng bái yuè zài chuáng   qiū wǎn huáng    
lán pèi shang   yǎng tiān xiào cāng làng