梦仙

唐代 白居易
人有梦仙者,梦身升上清。坐乘一白鹤,前引双红旌。 羽衣忽飘飘,玉鸾俄铮铮。半空直下视,人世尘冥冥。 渐失乡国处,才分山水形。东海一片白,列岳五点青。 须臾群仙来,相引朝玉京。安期羡门辈,列侍如公卿。 仰谒玉皇帝,稽首前致诚。帝言汝仙才,努力勿自轻。 却后十五年,期汝不死庭。再拜受斯言,既寤喜且惊。 秘之不敢泄,誓志居岩扃。恩爱舍骨肉,饮食断膻腥。 朝餐云母散,夜吸沆瀣精。空山三十载,日望辎輧迎。 前期过已久,鸾鹤无来声。齿发日衰白,耳目减聪明。 一朝同物化,身与粪壤并。神仙信有之,俗力非可营。 苟无金骨相,不列丹台名。徒传辟谷法,虚受烧丹经。 只自取勤苦,百年终不成。悲哉梦仙人,一梦误一生。
rén yǒu mèng xiān zhě   mèng shēn shēng shàng qīng zuò chéng bái   qián yǐn shuāng hóng jīng
piāo piāo   luán é zhēng zhēng bàn kōng zhí xià shì   rén shì chén míng míng
jiàn shī xiāng guó chù   cái fèn shān shuǐ xíng dōng hǎi piàn bái   liè yuè diǎn qīng
qún xiān lái   xiāng yǐn cháo jīng ān xiàn mén bèi   liè shì gōng qīng
yǎng huáng   shǒu qián zhì chéng yán xiān cái   qīng
què hòu shí nián   tíng zài bài shòu yán   qiě jīng
zhī gǎn xiè   shì zhì yán jiōng ēn ài shě ròu   yǐn shí duàn shān xīng
cháo cān yún sàn   hàng xiè jīng kōng shān sān shí zài   wàng píng yíng
qián guò jiǔ   luán lái shēng chǐ 齿 shuāi bái   ěr jiǎn cōng ming
zhāo tóng huà   shēn fèn rǎng bìng shén xiān xìn yǒu zhī   fēi yíng
gǒu jīn xiāng   liè dān tái míng chuán   shòu shāo dān jīng
zhī qín   bǎi nián zhōng chéng bēi zāi mèng xiān rén   mèng shēng