蒙亭倡和长句

宋代 张洵
桂林山水冠衡湘,蒙亭正在漓水傍。清流洄洑眩波光,高崖古木争苍苍。 下有菱荷满横塘,面面风来面面香。 新诗一咏酒一觞,爽气浑如秋气凉。酒阑岩下踞胡床,汲泉煮茗沉烟长。 从容谈笑声琅琅,水光山色增辉芒。东山兰亭各一方,风流兼追谢与王。 回头尘事皆茫茫,为计不若行乐良。恨我到此情难忘,遥指白云思故乡。
guì lín shān shuǐ guān héng xiāng   méng tíng zhèng zài shuǐ bàng qīng liú huí xuàn guāng gāo   zhēng cāng cāng    
xià yǒu líng mǎn héng táng   miàn miàn fēng lái miàn miàn xiāng  
xīn shī yǒng jiǔ shāng   shuǎng hún qiū liáng jiǔ lán yán xià chuáng   quán zhǔ míng chén yān zhǎng    
cóng róng tán xiào shēng láng láng   shuǐ guāng shān zēng huī máng dōng shān lán tíng fāng fēng   liú jiān zhuī xiè wáng    
huí tóu chén shì jiē máng máng   wèi ruò xíng liáng hèn dào qíng nán wàng yáo   zhǐ bái yún xiāng