蒙亭

宋代 王安石
隐者委所逢,在物无不足。 山林与城市,语道归一毂。 诗人论巨细,此指尚局束。 颇知区区者,自屏忍所欲。 孰识古之人,超然遗耳目。 岂於喧与静,趣舍有偏独。 命亭今何为,似乃畏惊俗。 至意不标揭,小名聊自属。 夏风檐楹寒,冬雪窗户燠。 春樊乱梅柳,秋径深松菊。 壶觞日笑傲,裙屣相追逐。 此乐已难言,持琴作新曲。
yǐn zhě wěi suǒ féng   zài  
shān lín chéng shì   dào guī  
shī rén lùn   zhǐ shàng shù  
zhī zhě   píng rěn suǒ  
shú shí zhī rén   chāo rán ěr  
xuān jìng   shè yǒu piān  
mìng tíng jīn wéi   shì nǎi wèi jīng  
zhì biāo jiē   xiǎo míng liáo shǔ  
xià fēng yán yíng hán   dōng xuě chuāng hu  
chūn fán luàn méi liǔ   qiū jìng shēn sōng  
shāng xiào ào   qún xiāng zhuī zhú  
nán yán   chí qín zuò xīn