梦石真赞

宋代 释慧空
王母梦中,石佛象骨。峰前鳖鼻,僧蓝棋布。闽山神秀,尽钟于是。 提石蛇,与夺出其掌握。居德云,大千乃其游戏。使著书辅教,则联珠贯璧,不作道原作伫灵。 使俨临万众,则雷轰电激,不为德山为临济。天其有意于斯文,则无使袖手云山,友麋鹿而混吾曹于此世。 同时出家,先我闻道。既为我友,又为我兄。浮云会散,初无定踪。 晚喜其归,雪山之东。长松片石,相对两翁。遽乘六牙香象,雨后峨嵋扫空。 冰片满街留不住,使人不能无所慕。
wáng mèng zhōng   shí xiàng fēng qián biē sēng   lán mǐn shān shén xiù jǐn zhōng   shì      
shí shé   duó chū zhǎng yún   qiān nǎi yóu shǐ zhù shū 使 jiào lián   zhū guàn zuò   dào yuán zuò zhù líng      
shǐ 使 yǎn lín wàn zhòng   léi hōng diàn   wéi shān wèi lín tiān yǒu wén   shǐ xiù 使 shǒu yún shān yǒu   ér 鹿 hùn cáo shì    
tóng shí chū jiā   xiān wén dào wèi yǒu yòu   wèi xiōng yún huì sàn chū   dìng zōng      
wǎn guī   xuě shān zhī dōng cháng sōng piàn shí xiāng   duì liǎng wēng chéng liù xiāng xiàng hòu   é méi sǎo kōng      
bīng piàn mǎn jiē liú zhù   shǐ 使 rén néng suǒ