蒙示容斋诗辄为五言仰续逸唱

宋代 刘敞
达人与道运,投迹系所逢。在治信若凤,处幽固犹龙。 外物纷屡变,中扃豁兼容。乃知云梦区,未足婴其胸。 明公蹈康济,兹世已陶镕。优游就偃息,暇豫奏时雍。 高斋危舍字,数亩环崇墉。虚轩便炎夏,奥室宜隆冬。 采真混出处,造适观羲农。玩名肆独乐,怙势轻万钟。 越人起丹穴,子房去赤松。材为用见循,道以世难从。 古事何昭昭,斯民积颙颙。独应甘棠树,方使来者封。
rén dào yùn   tóu suǒ féng zài zhì xìn ruò fèng   chù yōu yóu lóng
wài fēn biàn   zhōng jiōng huō jiān róng nǎi zhī yún mèng   wèi yīng xiōng
míng gōng dǎo kāng   shì táo róng yōu yóu jiù yǎn   xiá zòu shí yōng
gāo zhāi wēi shè   shù huán chóng yōng xuān biàn 便 yán xià   ào shì lóng dōng
cǎi zhēn hùn chū chù   zào shì guān nóng wán míng   shì qīng wàn zhōng
yuè rén dān xué   fáng chì sōng cái wèi yòng jiàn xún   dào shì nán cóng
shì zhāo zhāo   mín yóng yóng yīng gān táng shù   fāng shǐ 使 lái zhě fēng