蒙山作

唐代 萧颖士
东蒙镇海沂,合沓馀百里。清秋净氛霭,崖崿隐天起。 于役劳往还,息徒暂攀跻。将穷绝迹处,偶得冥心理。 云气杂虹霓,松声乱风水。微明绿林际,杳窱丹洞里。 仙鸟时可闻,羽人邈难视。此焉多深邃,贤达昔所止。 子尚捐俗纷,季随蹑遐轨。蕴真道弥旷,怀古情未已。 白鹿凡几游,黄精复奚似。顾予尚牵缠,家业重书史。 少学务从师,壮年贵趋仕。方驰桂林誉,未暇桃源美。 岁暮期再寻,幽哉羡门子。
dōng méng zhèn hǎi   bǎi qīng qiū jìng fēn ǎi   è 崿 yǐn tiān
láo wǎng huán   zàn pān jiāng qióng jué chù   ǒu míng xīn
yún hóng   sōng shēng luàn fēng shuǐ wēi míng 绿 lín   yǎo tiǎo dān dòng
xiān niǎo shí wén   rén miǎo nán shì yān duō shēn suì   xián suǒ zhǐ
zi shàng juān fēn   suí niè xiá guǐ yùn zhēn dào kuàng   huái 怀 qíng wèi
bái 鹿 fán yóu   huáng jīng shàng qiān chán   jiā zhòng shū shǐ
shǎo xué cóng shī   zhuàng nián guì shì fāng chí guì lín   wèi xiá táo yuán měi
suì zài xún   yōu zāi xiàn mén zi