梦上天

唐代 元稹
梦上高高天,高高苍苍高不极。下视五岳块累累, 仰天依旧苍苍色。蹋云耸身身更上,攀天上天攀未得。 西瞻若水兔轮低,东望蟠桃海波黑。日月之光不到此, 非暗非明烟塞塞。天悠地远身跨风,下无阶梯上无力。 来时畏有他人上,截断龙胡斩鹏翼。茫茫漫漫方自悲, 哭向青云椎素臆。哭声厌咽旁人恶,唤起惊悲泪飘露。 千惭万谢唤厌人,向使无君终不寤。
mèng shàng gāo gāo tiān   gāo gāo cāng cāng gāo xià shì yuè kuài lěi lěi  
yǎng tiān jiù cāng cāng yún sǒng shēn shēn gèng shàng   pān tiān shàng tiān pān wèi
西 zhān ruò shuǐ lún   dōng wàng pán táo hǎi hēi yuè zhī guāng dào  
fēi àn fēi míng yān sāi sāi tiān yōu yuǎn shēn kuà fēng   xià jiē shàng
lái shí wèi yǒu rén shàng   jié duàn lóng zhǎn péng máng máng màn màn fāng bēi  
xiàng qīng yún chuí shēng yàn yàn páng rén è   huàn jīng bēi lèi piāo
qiān cán wàn xiè huàn yàn rén   xiàng shǐ 使 jūn zhōng