蒙山道中
乱石绕东蒙,崎岖古道通。一身千里外,匹马万山中。
密树遥遮日,轻花细逐风。望云双泪落,岂是为途穷!
luàn
乱
shí
石
rào
绕
dōng
东
méng
蒙
,
qí
崎
qū
岖
gǔ
古
dào
道
tōng
通
yī
。
shēn
一
qiān
身
lǐ
千
wài
里
pǐ
外
,
mǎ
匹
wàn
马
shān
万
zhōng
山
中
。
mì
密
shù
树
yáo
遥
zhē
遮
rì
日
,
qīng
轻
huā
花
xì
细
zhú
逐
fēng
风
wàng
。
yún
望
shuāng
云
lèi
双
luò
泪
qǐ
落
,
shì
岂
wèi
是
tú
为
qióng
途
穷
!