梦觉一首时将解安邑赴调

宋代 赵鼎
明月入破窗,一室炯如晓。幽人睡易惊,遥夜正寒悄。 自缘怀抱恶,安得梦寐好。推枕惘不乐,念念堕空杳。 所思天一涯,忽忽令人老。老境足悲伤,穷愁更萦绕。 嗟余竟奚为,滥为策名早。漫浪戏一官,不觉成潦倒。 况此百日中,随分接纷扰。跧如辕下驹,孤甚沙洲鸟。 未妨公事多,但使痴儿了。州县定劳人,侏儒尚能饱。 毋作腐鼠嚇,要同牛骥皂。更怜爱酒陶,未免空囊赵。 去矣莫留行,峥嵘岁云杪。三宿恋桑下,千载归华表。 更堪无定居,惊飙转蓬葆。卧闻南飞鹊,悲鸣树三绕。 念尔将安之,天阔风霜渺。不如刷劲翮,去蹑鸿鹄矫。
míng yuè chuāng   shì jiǒng xiǎo yōu rén shuì jīng yáo   zhèng hán qiāo    
yuán huái 怀 bào è   ān mèng mèi hǎo tuī zhěn wǎng niàn   niàn duò kōng yǎo    
suǒ tiān   lìng rén lǎo lǎo jìng bēi shāng qióng   chóu gèng yíng rào    
jiē jìng wèi   làn wèi míng zǎo màn làng guān   jué chéng liáo dǎo    
kuàng bǎi zhōng   suí fēn jiē fēn rǎo quán yuán xià   shén shā zhōu niǎo    
wèi fáng gōng shì duō   dàn shǐ 使 chī ér le zhōu xiàn dìng láo rén zhū   shàng néng bǎo    
zuò shǔ xià   yào tóng niú zào gèng lián ài jiǔ táo wèi   miǎn kōng náng zhào    
liú xíng   zhēng róng suì yún miǎo sān xiǔ liàn 宿 sāng xià qiān   zǎi guī huá biǎo    
gèng kān dìng   jīng biāo zhuǎn péng bǎo wén nán fēi què bēi   míng shù sān rào    
niàn ěr jiāng ān zhī   tiān kuò fēng shuāng miǎo shuā jìn   niè hóng 鸿 jiǎo