蒙鸠篇

明代 杨慎
辞家乡,去亲爱。远从军,万里外。日暮旷野,霜风冻我。 有夫行恻,营巢寄所。蒙鸠语老鸱,摘巢抨去之。老鸱言:此鸟是凤凰,抨之恐不祥。 但可嚇去之,不令在我傍。凰止凤飞,羽毛摧颓。五里一返顾,十里一徘徊。 山川嵯峨,嵚岑隐阿。且饮晨露,飧朝霞。祸无常门,福无常家。 咄嗟呼,伤哉谓之何。
jiā xiāng   qīn ài yuǎn cóng jūn   wàn wài kuàng   shuāng fēng dòng
yǒu xíng   yíng cháo suǒ méng jiū lǎo chī   zhāi cháo pēng zhī lǎo chī yán   niǎo shì fèng huáng   pēng zhī kǒng xiáng
dàn xià zhī   lìng zài bàng huáng zhǐ fèng fēi   máo cuī tuí fǎn   shí pái huái
shān chuān cuó é   qīn cén yǐn ā qiě yǐn chén   sūn zhāo xiá huò cháng mén   cháng jiā
duō jiē   shāng zāi wèi zhī