孟津

宋代 汪元量
寒芦风飒飒,时节近昏黄。 木脱千山瘦,江空一水长。 云高鹏北运,天阔雁南翔。 读尽焚舟赋,持觞酹子桑。
hán fēng   shí jié jìn hūn huáng  
tuō qiān shān shòu   jiāng kōng shuǐ zhǎng  
yún gāo péng běi yùn   tiān kuò yàn nán xiáng  
jǐn fén zhōu   chí shāng lèi sāng